Siêu kinh… ngạc ở Siêu kinh điển

Iniesta đã viết nên bản nhạc tuyệt vời tại Bernabeu.Còn gì đau khổ hơn khi các Madridista nhận ra, cái đẹp không phải là thứ mà Real đại diện. Và họ bị khuất phục bởi thứ bóng đá tuyệt hảo được tạo ra bởi kình địch Barcelona.Người ta nói rằng El Clasico là trận đấu của những hận thù, rằng đó là một cuộc chiến thực sự vượt ra ngoài phạm vi thể thao, và rằng niềm vui của người này được tạo ra từ sự đau khổ của kẻ đối diện. Tuy nhiên, những gì xảy ra ở Bernabeu lại cho thấy điều ngược lại. Siêu kinh điển là nơi tôn vinh cái đẹp, không quan trọng đó là ai.

Đó là khi những người có mặt tại thánh địa của Real Madrid đứng dậy và dành những tràng pháo tay không dứt cho Iniesta – người đeo băng đội trường của Barcelona, kình địch của họ – khi anh rời sân. Đồng thời, la ó Ronaldo – cầu thủ luôn được nuôi dưỡng bởi sự cưng chiều. Thật khó tin!

Trong đêm thứ bảy, các Madridista hoàn toàn bị khuất phục trước màn trình diễn lộng lẫy của Iniesta – một kỳ quan thế giới theo mô tả của Luis Enrique. Với một số – ví dụ như Mourinho, trong thời gian còn dẫn dắt Real – sẽ cáo buộc đó là sự phản bội. Nhưng thử nghĩ xem, sự tán thưởng có gì sai khi chúng ta vừa được thưởng thức một bản nhạc tuyệt vời mà chắc chắn không thường xuyên bắt gặp trong đời?

Iniesta đơn giản là không thể tin nổi. Anh không phải người được nhắc đến nhiều ở những dịp như thế này, không được coi là một siêu sao và cũng không thường xuyên cung cấp các bàn thắng (trong sự nghiệp, ghi bàn còn ít hơn John Terry). Thế nhưng trong lần đầu tiên xuất hiện tại El Clasico với băng đội trưởng, anh kiến tạo, ghi bàn – tất cả đều ở đẳng cấp cực cao – và viết nên kịch bản của trận đấu bằng những giai điệu có giá trị thẩm mỹ tuyệt hảo.

Lần gần nhất những người này được sống trong khung cảnh tráng lệ tương tự đã cách đây 10 năm. Cũng tại El Clasico và Bernabeu, Ronaldino xé tan hàng thủ Real và biến 90 phút thành đêm diễn của riêng mình. Không cần đợi đến cuối trận, khi ngôi sao người Brazil ghi bàn thứ 2, những Madridista biết phải làm gì đó để thay cho lời cảm ơn cho những gì anh mang lại. Những tràng pháo tay kéo dài tưởng như vô tận.

Sir Alex Ferguson nói rằng bóng đá là địa ngục đẫm máu. Còn Bill Shankly, HLV huyền thoại của Liverpool thì cho rằng, bóng đá còn “kinh khủng” hơn sự sống và cái chết. Tuy nhiên, bóng đá không phải là một trò chơi tàn khốc. Và vẫn có một thứ quan trọng hơn kết quả. Đó là cái đẹp.

 Barcelona cảm ơn tình cảm mà các Madridista dành cho họ.
Barcelona cảm ơn tình cảm mà các Madridista dành cho họ.

Bạn thấy đấy, với hầu hết những người ở Madrid, họ sẵn sàng đánh đổi chức vô địch Champions League cho các chiến thắng ở trận El Clasico. Niềm vui được phá hủy kình địch bởi chính bàn tay của mình là không gì có thể so sánh. Thế nhưng, khi đứng trước vẻ đẹp thuần khiết nhất của bóng đá, những toan tính thù địch hay các ý nghĩ ám muội bỗng trở nên tầm thường. Và trong một khoảnh khắc, họ trở thành những CĐV vĩ đại.

Không phải những kẻ cuồng tín mù quáng, Madridista cũng từ chối đứng về phía sự xấu xí mà Real đại diện trong đêm. Trong 45 phút đầu đội bóng của Benitez chỉ tung ra 1 pha dứt điểm nhưng lại thừa mứa bạo lực.

 Ronaldo là đối tượng bị la ó của các CĐV chủ nhà.
Ronaldo là đối tượng bị la ó của các CĐV chủ nhà.

Dấu giày của Gareth Bale in lên Jordi Alba, Isco tấn công Neymar bằng pha vào bóng ác ý và Ronaldo thúc khuỷu tay vào Dani Alves, đồng thời chơi như một kẻ hờn dỗi trong hầu hết thời gian. Cầu thủ người Bồ Đào Nha trở thành trung tâm của tiếng huýt sáo la ó, anh ta là biểu tượng của Galacticos, chỉ lấp lánh vẻ bề ngoài nhưng trống rỗng bên trong.

“Thất bại này thực sự đau, rất đau”, Benitez nói sau trận đấu với một khuôn mặt đáng thương. Nhưng chắc chắn ông không bao giờ thấu hiểu nỗi đau của những CĐV Los Blancos. Còn gì đáng buồn hơn khi họ nhận ra, cái đẹp không phải là thứ mà Real đại diện. Nó thuộc về phía bên kia.